Not a member of Pastebin yet?
Sign Up,
it unlocks many cool features!
- Đêm... khói thuốc trắng... ngồi một mình nghĩ vẩn vơ... những chặng đường đã đi qua... những khó khăn đã gặp phải... vấp ngã... đứng dậy... vấp ngã... đứng dậy... vấp ngã... đứng dậy, không dài, không ngắn, không ít...không nhiều, tất cả :'( cũng chỉ đủ để tôn tạo thêm cho cái tâm hồm mang đầy những vết thương tưởng chừng như không bao giờ lành này để rồi nó lại mạnh dạn bước tiếp từng bước nhỏ trên những con đường đầy gai, sỏi đá, hố lầy... vực thẳm... đang đợi nó phía trước... khi nó dừng lại... sẽ là lúc... một người khác... bước tiếp... con đường mà nó đang đi... bằng cách này hay cách khác... và... nó mỉm cười mãn nguyện... vì... nó đã đi hết con đường của chính nó. Buồn!
Advertisement
Add Comment
Please, Sign In to add comment