Share Pastebin
Guest
Public paste!

g4mm4

By: a guest | Mar 20th, 2010 | Syntax: None | Size: 1.84 KB | Hits: 130 | Expires: Never
Copy text to clipboard
  1. Cách đây đúng 26 năm, trong một đêm mưa gió. Lúc đó tui chào đời mà ko hề cất một tiếng khóc, cứ ngồi đó mà cười khứa khứa nên nhà cũng hơi bị hoảng. Có 3 đạo sỹ đi ngang đường xin tá túc lại nhà. Ông nội tôi vốn hay nho mới ngồi tiếp chuyện với 3 vị đạo sỹ kia, và nhờ họ chấm tử vi cho thằng cháu vừa chào đời:
  2.  
  3. Đạ...o sỹ thứ 1 vuốt râu phán :
  4.  
  5. - "Thằng bé này lớn lên nói chung là đẹp trai, dung mạo chuẩn ko cần chỉnh .. "
  6.  
  7.  
  8.  
  9.  
  10. Đạo sỹ thứ 2, đặt ly trà xuống, tay bấm bấm ngón tay, ngắt lời vị đạo sỹ thứ 1:
  11.  
  12.  
  13.  
  14. "Ông nói như đúng rồi ấy... thằng bé này lớn lên tuy đào hoa, phong lưu hoa nguyệt thì vô đối. Nhưng cũng vì lý do đó sau này đàn bà nhiều khứa sẽ hận nó"
  15.  
  16. Đạo sỹ thứ 3 là một khứa già nhất trong đám, nãy giờ ngồi trầm ngâm ko nói tiếng nào, nhìn tôi bỗng dưng bật khóc. Ông nội tôi thấy thế thì hơi bị hoảng mà nói rằng:
  17.  
  18. "Tiên sinh, hà cớ gì mà trông thấy thằng cháu nhà tôi mà bật khóc :-o? Có điềm gì chẳng lành chăng?? :-o"
  19.  
  20.  
  21.  
  22.  
  23. Đạo sỹ thứ 3 vẫn ko ngưng rơi lệ nghẹn ngào mà nói rằng :
  24.  
  25.  
  26.  
  27. "Không, tôi khóc vì thương thân tôi. Cả đời tu hành
  28. trên thông thiên văn, dưới tường địa lý, ở chốn nhân gian thì biết rõ
  29. chuyện đời ... Trước nay chưa tìm được tri kỉ xứng tầm để mà bình phong
  30. nguyệt, luận thi ca, trao đổi sở ngộ sở học. Chỉ tiếc rằng khi thằng bé
  31. này lớn lên là một bậc hiền triết vĩ đại như tôi, thì lúc đó tôi không
  32. còn sống nữa để thọ giáo. Tôi khóc âu cũng vì lẽ đó ... "